Kết quả tìm kiếm cho "Nóng ghế thay"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1595
Không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phiên chợ sáng, chợ cuối chiều chậm rãi hơn, lặng lẽ hơn, nhưng lại chất chứa biết bao nỗi niềm của những người mưu sinh và những mái nhà đang chờ bữa cơm sum họp.
Sài Gòn thì đi hoài không hết, nhưng để chọn ra vài trải nghiệm thật sự đáng "chốt" trong lịch trình thì không phải ai cũng biết bắt đầu từ đâu. Từ ngắm cả thành phố trên cao, giải nhiệt hết cỡ ở công viên nước giữa lòng đô thị, lượn phố bằng xe buýt hai tầng, đến chui hẳn xuống lòng đất ở địa đạo Củ Chi, đây là những gợi ý đáng thử nhất cho bất kỳ ai đang có mặt ở đây.
Trên cánh đồng vùng biên Giang Thành, tiếng máy cày của ông Huỳnh Văn Sẹ, ngụ ấp Giồng Kè vẫn đều đặn vang lên. Không chỉ cần mẫn làm giàu, ông Sẹ còn được người dân tin tưởng bởi sự nhiệt tình chia sẻ kinh nghiệm sản xuất và góp sức giữ bình yên xóm, ấp.
Nếu đò ngang chỉ đưa khách qua một khúc sông thì đò dọc là những chuyến xuôi ngược theo cả một tuyến sông, len lỏi qua nhiều bến, chở người, hàng hóa và cả nhịp sống của vùng sông nước. Có thời, đò dọc là “mạch máu giao thông” của miền Tây. Nhưng khi đường bộ phát triển, những chuyến đò ấy cũng dần thưa.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Từ nghề gác kèo ong truyền thống truyền đời dưới tán rừng tràm, những người con của vùng đất U Minh Thượng đã và đang viết tiếp câu chuyện khởi nghiệp.
Với điều kiện thổ nhưỡng, khí hậu mát mẻ quanh năm trên núi Cấm, xã Núi Cấm, nhiều người dân tận dụng tán rừng, vườn cây ăn trái để phát triển mô hình trồng tiêu sạch.
Từ những buổi sinh hoạt kỹ năng, các lớp năng khiếu đến những hoạt động thiện nguyện, trải nghiệm thực tế, nhiều câu lạc bộ trong trường học đang "làm nóng" mùa hè bằng loạt chương trình phong phú. Đây còn là cơ hội để học sinh kết nối bạn bè, phát triển bản thân và lưu giữ những kỷ niệm.
“Tôi đã cai thuốc mấy lần, nhưng không thành công”, anh Phạm Đăng Khoa, ngụ ấp Kênh 1, xã Đông Thái buông câu nói ấy sau hơn 10 năm hút thuốc lá. Anh hiểu thuốc lá gây hại cho sức khỏe, từng nhiều lần cai, nhưng lần nào cũng bỏ dở. Sự giằng co ấy cũng là điều chúng tôi bắt gặp ở nhiều người khác. Hành trình cai thuốc không dễ dàng.
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước thống nhất, ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên trong tâm trí ông Nguyễn Quốc Sử và bà Quách Thị Nga. Một người rời ghế nhà trường, một người rời mái nhà khi mới 16 tuổi, họ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, để hôm nay trở thành những nhân chứng sống kể lại câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng hòa bình.